CÁI SÓNG KHUYNH THÀNH

 

Cái sóng khuynh thành

Luật sư Nguyễn Ngọc Bích (Công ty Luật Hợp danh D.C)

Sắp đến Tết, tôi viết bài cho số Xuân của Nội San, tôi bí đề tài nên … bói  Truyện Kiều, và nghe bên tai cụ Nguyễn Du thầm thì:

Lạ cho cái sóng khuynh thành,

Làm cho đổ quán xiêu đình như chơi.

Tôi hiểu cụ bảo gì, nên theo ý cô… Kiều, viết bài này với tựa trên để nói về sắc đẹp, hầu tặng cho những vị nữ đồng nghiệp của tôi, đặc biệt là những chị có gia đình. Các đồng nghiệp nam của tôi thì xin đừng đọc, vì theo ngôn ngữ chuyên dùng trong giới chúng mình với nhau khi phân tích, thì đề tài này “nó không liên quan” (irrelevant) với … chúng ta! Giới hạn như thế có thể là thừa nhưng không, khi mà các bạn thuộc phái đẹp hiểu cho rằng lý do tôi làm thế là để “trân trọng xin phép” tặng các bạn một món quà, có kèm các tĩnh từ sau: trang trọng này; gói đẹp này và có nhiều nơ chung quanh này. Bạn muốn màu gì cũng có. Màu đỏ ư? Vâng nó đây … (đỏ)! Màu vàng ư? Vâng nó đây… (vàng)! Quà đẹp hết xẩy xin bảo đảm!

Sắc đẹp của quý bà thì – đối với đàn ông – ghê gớm lắm. Nó là “mưa không lưới” nhưng “lưu chân khách”; “chẳng dòng sâu” mà “ đắm đuối người” (Nguyễn Giản Thanh). Để chấm phá “sự ghê gớm” ấy tôi xin trình bày hai phần. 

Sắc đẹp của phụ nữ tác động tới đàn ông

Tác động này thì nhiều nhưng tôi xin kể ba thứ ... đáng kể.

Thứ nhất, khi người đàn ông đứng trước một người phụ nữ có sắc đẹp mà họ thích, hay mê, thì họ quên mất mình bao nhiêu tuổi. Sự hớn hở khi nhìn thấy “cô ấy đẹp quá, trời ơi” làm cho họ trở nên mạnh mẽ, muốn săn đón, muốn đỡ đần, muốn làm gì để được ở gần bên cái đẹp ấy. Sự mạnh mẽ kia làm họ quên hết mình là ai, già hay trẻ. Vậy nếu có vị nữ đồng nghiệp nào mà thấy một ông nào đó đứng trước mình mà lờ quờ, lắp bắp thì xin thông cảm vì khi ấy họ đang bị … phê. Chưa ngã là may!

Thứ hai, dù đã lớn tuổi, nhưng khi “đánh mất mình” như thế mà được đáp lại – có thể như là một điều lịch sự – thì một người già, 60 hay hơn, vẫn có những cảm giác rạo rực như hồi còn trẻ. Chỉ có điều là sự rạo rực ấy không kéo dài lâu. Nó lóe lên như một chùm pháo bông thi nhau nổ ở biển Đà Nẵng, sau đó tan biến. Một người lớn tuổi và một thanh niên khi thấy một người phụ nữ đẹp, theo con mắt mình, thì đều rạo rực như nhau, đều có ao ước như nhau. Nhưng nếu sự rạo rực của chàng thanh niên thúc giục họ phải làm cho được điều mình muốn, bất kể khó khăn; thì đối với người lớn tuổi, sự rạo rực ấy chỉ đùn đẩy họ mà thôi và khi theo kinh nghiệm nhìn ra khó khăn (nhà cô ấy xa, trời nắng quá; không phải sợ vợ biết đâu, vì quên mất vợ rồi) là xụi liền! May mắn thay cho nghĩa vụ chung thủy đối với vợ!

Thứ ba, sắc đẹp của thế hệ này đối với thế hệ khác – thí dụ thần Venus được tạc hơn 100 năm trước Công nguyên với bác nông dân ở Ý tìm thấy bức tượng vào năm 1820 – thì nó chỉ có một giá trị thương mại. Nhưng nếu ở cùng một thế hệ, một người phụ nữ tuyệt sắc giai nhân đi qua mặt một người đàn ông nào đó, sắc đẹp của nàng tạo nên sự rạo rực rồi sự thèm muốn trong người đàn ông kia. Thèm muốn là được khám phá cái đẹp của nàng ở dạng thứ tư (mà sẽ đề cập sau). Cơn thèm thường kéo dài và chỉ thực sự hết khi được vợ “cứu bồ”! Bởi vậy, bà nào muốn cho chồng quấn quýt mình, thì cứ để cho ông ta chúi mắt vào các bà mà họ gặp trên đường đi, hay chúi mũi vào các cô thấy trên … trang web.  Đừng ngăn cản, vì ông ấy có làm gì được với cái màn hình, hay với bóng hồng đã vụt qua? Trái lại, cơn thèm vẫn còn ở trong họ mà chỉ có bạn mới là “vị cứu tinh”! Phải nịnh nọt vị cứu tinh thì mới được cứu chứ! Còn nếu bạn cấm tiệt, chỉ được nhìn một mình em thôi nhé, thì bạn sẽ trở nên chán phèo, vì người ta không có cơn thèm! 

Bây giờ tôi xin sang phần khác mà một số điều trong đó bạn có thể đã đọc thấy ở đâu đó vì tôi đã viết chúng trên một tờ báo cho phụ nữ khoảng 10 năm trước đây. Nay tôi “tút lại” cho tờ nội san của chúng mình!

Sắc đẹp của phụ nữ trong con mắt của đàn ông

Đàn ông tham sắc. Tính đó của họ cũng bền vững như các bà thích trang điểm. Nhiều bà hỏi: “đàn bà thì ai chẳng giống ai, sao đã có vợ rồi mà vẫn còn tham sắc?” Í sao quý vị thích trang điểm nhỉ? Một bên chăm chút – bên kia trầm trồ. Muốn trầm trồ thì phải ngắm nhìn. Và đó là sự xứng hợp của âm dương. Thật ra, sự tham sắc của đàn ông thì nó cũng giống như sự thèm muốn của các bà lúc đi mua hoa ở chợ. Khi đã chọn được một bó hoa rồi, để riêng sang một bên; trước khi trả tiền, ít bà nào lại không săm soi thêm một bông này, màu kia. Các bà tham cái sắc của hoa; đàn ông tham sắc của các bà! Chỉ có điều Trời phú cho các bà đôi mắt tinh tường, phân biệt màu sắc rạch ròi; nhưng với cánh đàn ông chúng tôi, trước sắc đẹp của các bà, thì mắt bị … mù mầu!

Sự tham sắc của đàn ông lại dễ mất kiểm soát vì sắc đẹp của phụ nữ nó biến đổi. Sự biến đổi đó diễn ra trong bốn trạng thái. Thứ nhất, là sắc đẹp tự nhiên trời cho. Thứ hai, là sắc đẹp ấy khi được trang điểm. Thứ ba, sắc đẹp ấy được các mỹ viện thay đổi. thứ tư cũng là cái sắc đẹp ấy nhưng rạng ngời khi các bà đã ban tặng cho người yêu hay cho chồng.

Trong ba dạng đầu, các bà có thể kiểm soát được (chọn son nhạt, sửa mũi cao...); dạng thứ tư thì hoàn toàn ngoài khả năng kiểm soát của các bà. Nó là cái đẹp của cảm xúc trào dâng và khi rơi vào trạng thái đó, các bà không bao giờ thấy rõ chính mình, vì đã… nhắm mắt ngay từ đầu rồi. Khi mới gặp, đàn ông bị thu hút bởi ba dạng sắc đẹp đầu. Nhưng khi có vợ, phần lớn đàn ông muốn sắc đẹp của vợ mình chỉ ở dạng một và hai. Ở gần vợ, người chồng ít để ý đến sắc đẹp của nàng, hoặc có để ý thì cũng ít nói ra vì đa phần không được dạy là nên nói; hay có khi là thấy không cần nói vì mình là … gia trưởng.

Khi ở xa và cách nhau lâu ngày, người chồng thường nhớ đến sắc đẹp của vợ ở dạng thứ tư. Sắc đẹp ở dạng ấy là chất keo tinh thần làm cho người đàn ông gắn bó với vợ mình khi ở xa. Tại sao lại nhớ vợ ở dạng này? Thưa, vì ban ngày họ thấy nhiều cô, nhiều bà và cơn thèm muốn nổi dậy, nhưng chẳng làm gì được; đêm về, sự thèm muốn có từ lúc ban ngày sẽ làm họ nhớ tới vợ ở dạng đó. Thế nhưng, khi ở gần vợ, cái sắc đẹp ở dạng ấy lại là sự tò mò mà người đàn ông muốn tìm ở những người đàn bà khác, nếu họ có thể làm.

Người đàn ông chỉ có thể nhớ đến sắc đẹp của các bà ở một số nét nổi bật; cho nên giống như các bà lúc thấy hoa: hoa lan cũng đẹp, cánh hồng cũng xinh … thì họ thấy phái nữ ai cũng có một vài nét quyến rũ và muốn nhìn. Có thể là bà vợ tôi có duyên, ưa nhìn, nhưng nàng lại không có mái tóc xõa hay khuôn mặt trái xoan giống như cô gái đi xe Dream mà tôi vừa thấy trên đường; do vậy cô ấy trở thành hấp dẫn. Khi ở trong hoàn cảnh ấy, thường thường người đàn ông có thể chạy xe nhanh lên hay chậm lại để nhìn. Lúc đó, ông ta bị mái tóc và khuôn mặt của cô kia lôi cuốn. Ông ta quên mất tuổi tác của mình! Và quên luôn cả bà vợ ở nhà! Sự có duyên “hay ưa nhìn” của bà vợ lúc đó tan theo mây khói! Tính tương đối của sắc đẹp là thế.

Chỉ khi nào người đàn ông phải quyết định nên đi theo nữa hay thôi, hay vì hoàn cảnh nào đó không cho phép họ đi theo tiếp, lúc đó họ mới bắt đầu suy nghĩ. Do bản năng sinh tồn họ sẽ tự hỏi: liệu cô ấy có hiền như vợ mình không, có chu đáo, hay có lo cho con như vợ mình không... Họ trải qua một cuộc “đấu tranh tư tưởng” để đi đến một kết luận. Các câu hỏi kia đến bất chợt và xuất phát từ vô thức. Chúng có nội dung như thế vì trong sâu thẳm người đàn ông lo cho sự an toàn của mình.

Do đang bị chi phối bởi những gì ở trong lòng mình; họ không còn để ý đến những gì thấy bên ngoài, thí dụ họ không so sánh khuôn mặt của cô kia với khuôn mặt của vợ mình. Vô thức đã dẫn họ đến đức hạnh của bà vợ. Đức hạnh ấy của bà vợ thì họ đã biết, còn của người con gái trước mặt kia họ chưa biết. Vì không biết nên sợ, và vì sợ họ không dám phiêu lưu nữa. Bà vợ ở nhà đã thắng! Chỉ sau khi qua giai đoạn này, người đàn ông mới trở về thực tại và với ý thức. Khi ấy, có thể họ so sánh khuôn mặt của cô kia và của bà vợ mình. Nhưng vào lúc này dù khuôn mặt của vợ có không đẹp như của cô kia, người ấy cũng sẽ giải thích rằng “khuôn mặt của cô ấy chắc sẽ phải tốn nhiều tiền cho son phấn lắm”.

Các bạn đoán được chuyện gì sẽ xảy ra nếu khi đang đấu tranh tư tưởng mà người đàn ông thấy vợ mình là “nhà tù”? Họ sẽ đi tìm sự giải thoát. Họ đuổi theo cô kia cho đến khi bị ngăn trở. Lúc về nhà sẽ nói dối vợ, hoặc thấy vợ chán ngắt. Bởi vậy – theo tôi – câu nói có ý nghĩa thực sự của một người chồng đối với vợ khi nhớ nhung là: “Anh sẽ nhớ đến em khi anh có cơ hội quên em”. Câu đó là thực tế ít nhiều diễn ra trong đầu đàn ông, nhưng chắc chắn các bà sẽ không bao giờ nghe, vì các bà không chấp nhận, nếu người chồng có kể! “Cứ thấy ông ta nhìn nó như thế là mình đã thấy ghét rồi!” Bà ấy kể lại với bạn!

Có một điểm tôi xin nêu lên vì ít người nói, nhưng lại có rất nhiều cô lo: cho rằng mình xấu xí khi có bầu. Các bà ngồi nhìn nhau và thấy thế là đúng. Nhưng cái đúng đó là theo sự cân đo của lý trí và của các bà. Người chồng nhìn vợ có bầu khác hẳn! Nếu anh ta là người chu đáo, biết chia sẻ với vợ thì thấy đó là một cái gì quý báu vợ tặng ban, có sự đóng góp của anh ta. Anh ta nhìn cái bụng to dần của vợ với con mắt tò mò; xem sự thay đổi về ba vòng của vợ như thế nào. Khi đã tò mò thì không còn thấy xấu hay đẹp nữa. Về tình cảm, khi càng được tò mò thì lại càng quý mến vợ hơn. Vì đâu dễ gì ai khác cũng cho ngắm? Vậy, khi có bầu, bạn không hề xấu trong con mắt của chồng bạn. Đừng nghe lời phái nữ nói mí nhau để phải lo lắng không đâu.

Một điểm cuối cùng. Vâng. Sắc đẹp của mình ai cũng muốn giữ nó mãi. Nhưng Trời không cho nên có lúc các bà lo, bèn làm môi xẻ vào … tuổi 50! Không, không cần. Cứ để cho sắc đẹp biến đổi theo thời gian. Tuổi 40 đừng mong đẹp như tuổi 20. Khi thoạt nhìn, người đàn ông bị cái đẹp phổ quát cuốn hút. Thí dụ ba vòng căng tròn, sexy, điếc mắt… Nhưng khi lòng đã chùng xuống họ nghĩ lại. Do đó, cái đẹp của tuổi 20 thì cần căng tròn, tuổi 30 thì dịu dàng, nhưng tuổi 40 thì phải nhuần nhuyễn. Phải như thế vì những gì bạn đã trải qua. Nhìn người phụ nữ vào mỗi lứa tuổi người đàn ông suy nghĩ khác nhau. Có cái họ thích, có cái họ cần. Cái thích chỉ có trong giây lát, khi mới thoạt nhìn, hay lúc nhậu với bạn. Cái cần mới quan trọng, vì chẳng ai nhậu hoài. Do vậy, nếu bạn quá lo về sắc đẹp thì bạn sẽ quên một sự thật này. Ấy là vợ chồng sống với nhau lâu ngày thì sự khéo léo của bà vợ sẽ thay thế cho cái đẹp của bà ấy. Khéo léo tạo nên sự dịu dàng. Cái đẹp có tính thu hút – nhưng sự dịu dàng có tính trao tặng. Được vợ âu yếm; người chồng sẽ nhắm mắt. Nhắm lại để cảm nhận, để tận hưởng và để rời cái thế giới hiện thực, sang một thế giới khác. Họ thoát tục để rồi khi trở về – tức là lúc mở mắt ra – họ sẽ quý vợ hơn. Trong sâu thẳm người chồng ao ước sự dịu dàng của vợ để sau đó họ thấy mạnh mẽ hơn trong cuộc sống hàng ngày, mà nhiều khi phải bon chen. Sự thèm muốn thì vợ đã cho rồi và nhiều phụ nữ khác cũng có thể cho; nhưng sự dịu dàng thì khó đấy. Nó đòi hỏi thời gian, dài lắm, chứ không phải ngắn ngủi như khi giải thoát cơn thèm muốn. Khi tận hưởng sự dịu dàng vợ cho, người chồng nhắm mắt; sắc đẹp của bà vợ còn gì đâu! Bởi thế Shakespeare mới nói: “Sắc đẹp mỏng như một làn da”.  Người chồng cần sự dịu dàng của vợ, người càng nhiều tuổi càng làm nũng vợ! Giống như mọi phụ nữ thích ôm một cái gối bông; đàn ông cũng thế; họ thèm vợ dang tay ra để họ úp mặt mình vào, để tìm thấy sự nâng đỡ, sự ủi an của vợ giống như một cái gối bông. Tuy nhiên, một người phụ nữ giỏi giang (như luật sư chẳng hạn!) thì lý lẽ họ có đã làm sự dịu dàng của họ mất đi! Và họ trở thành cái… gối mây! Một người đàn bà thành công trong sự nghiệp thường ít thành công trong tổ ấm. Vậy nếu bạn muốn là một cái gối bông, thông minh, tôi xin đề nghị:

Một, khi đã có chồng bạn không nên quá lo về sắc đẹp đến nỗi phải nhờ đến giải phẫu thẩm mỹ; bạn chỉ cần diện ở mức độ khiến ông ấy cảm thấy cái gì của bạn cũng đẹp. Làm cho họ thèm thuồng là bạn sẽ đẹp.

Hai, khi bạn đã có con thì đừng cố gắng làm đẹp như gái chưa chồng. Bạn không thể nào hấp dẫn hơn các cô tuổi đôi mươi trước mắt chồng. Cái mà chồng bạn cần là một sự dịu dàng và một người vợ biết chăm sóc cho chồng con; chứ không cần bạn đẹp; lúc đó đẹp là hương hoa, chứ không phải là sự cần thiết.

Ba, khi có mang (bầu) bạn đừng cho là mình xấu. Bạn là một thế giới bí mật đang từ từ mở ra (nếu bạn cho mở) trước mắt chồng bạn. Bạn là một bí mật đang được khám phá. Và ở đó cả hai tìm thấy sự kỳ diệu của Tạo hóa. 

Bốn, hãy thể hiện mình là một người lịch sự, gọn gàng, duyên dáng. Học hỏi để biến mình thành người như thế với những điểm mạnh trời phú của bạn, bạn sẽ ăn đứt các có gái mơn mởn đào tơ. Lúc đó, chồng bạn chắc chắn sẽ lo chuyện... mất bạn!

Đây là một món quà. Và nó tùy thuộc vào sự chọn lựa của bạn. Về phần mình, tôi cũng có đề phòng là có thể khi đọc đến đây có nữ đồng nghiệp của mình quăng món quà đi kèm câu nhận xét: “Gớm lũ đàn ông bênh nhau, đòi gì lắm thế!”

Tin tức khác